30 NGÀY Ở TRUNG QUỐC – MỘT CÂU CHUYỆN THẬT 100%

Bạn đã từng đi cho hết thời gian visa của bạn ở một đất nước nào đó chưa? Năm 2018 khi nhận được lời mời phiên dịch cho một công ty Nhật Bản có xưởng sản xuất ở cả Trung Quốc và Việt Nam, tôi đã rất hào hứng vì lại được đi Trung Quốc một lần nữa. Việc kết hợp giữa công việc và du lịch là một trải nghiệm tuyệt vời vì ngoài việc tận hưởng thú vui du lịch bạn còn có thể kiếm được tiền nữa. Nên nếu bạn đang là phiên dịch, hãy cân nhắc những công việc đem lại cho bạn cơ hội này nhé, đảm bảo đó sẽ là những trải nghiệm khó quên trong đời bạn.

Và đó thật sự là những trải nghiệm vô cùng đáng nhớ trong đời tôi. Trước khi đi 2 tuần, tôi được mời đến công ty để tìm hiểu về sản phẩm cũng như làm quen với những đồng sự sẽ đi cùng tôi. Tôi cùng với đoàn hơn mười người nhân viên của công ty sẽ qua Trung Quốc để học cách sản xuất một mẫu sản phẩm mới của công ty. Trong hai tuần đó tôi được trải nghiệm làm việc trong công ty Nhật là như thế nào. Vì đã từng làm qua các công ty Trung Quốc và Đài Loan nên tôi có thể thấy được sự khác biệt khá rõ trong tư duy giữa người Nhật và người Trung Hoa nói chung. Và đây là một số điểm khác biệt, đương nhiên là theo nhận xét chủ quan của tôi:

– Người Nhật rất gọn gàng và đúng giờ trong cách quy hoạch khu vực sản xuất, làm việc, mọi thứ phải được sắp xếp và xử lý theo tiêu chuẩn 5S. Khu vực nào ra khu vực nấy, giờ nào làm việc nấy, không có việc thì chơi chứ không cần nhất thiết phải kiếm một việc gì đó bắt làm để không uổng chi phí lương. Tư duy của họ rõ ràng, kỷ luật và máy móc.

– Người Trung Hoa cũng gọn gàng và đúng giờ nhưng ở mức vừa phải, cách họ tận dụng không gian và thời gian cũng thế. Không có không gian nào trống mà để không vô ích, mọi thứ đều được tận dụng đến hết mức có thể, đôi khi là cả sức lao động. Tư duy của người Trung Hoa linh hoạt hơn nhưng kỷ luật kém, dễ rơi vào tình trạng vô tổ chức, lộn xộn. Họ có tư duy tiết kiệm trước mắt hơn người Nhật.

Nhưng áp lực làm việc ở các công ty Nhật sẽ nặng hơn về tinh thần so với các công ty Đài Loan Trung Quốc, vì tiêu chuẩn về sự hoàn hảo của các công ty Nhật sẽ rất cao, đương nhiên lương bạn được trả cũng cao tương xứng với những gì bạn bỏ ra. Nên chung quy lại ta cũng thấy được tiền nào của nấy, giá trị bạn trao đi cho công ty đến đâu, công ty sẽ trả cho bạn tương xứng như vậy. Trừ khi bạn không biết giá trị của bản thân mà để cho các công ty “tận dụng” sức lao động của bạn khi còn trẻ, còn khỏe, không thì bạn sẽ nhận được đúng với những gì bạn đã bỏ ra.

Sau quãng thời gian đào tạo làm quen với ngành áo cưới, cuối cùng tôi cũng rời Việt Nam và đặt chân đến một hòn đảo nằm ở tỉnh Phúc Kiến Trung Quốc – đảo Hạ Môn. Hòn đảo ngọc này nằm gần giữa Trung Quốc và Đài Loan nên dù là danh thắng du lịch, có nhiều cảnh đẹp thì đây vẫn là một căn cứ quân sự của Trung Quốc để đối đầu với Đài Loan. Nét quân sự hóa được thể hiện từ sân bay cho đến đường phố, sân bay treo trang trí nhiều súng và các loại vũ khí, nhân viên sân bay trông như lính, các tình nguyện viên, điều hướng trên đường là lính. Buổi sáng khi tôi dậy sớm chạy bộ quanh khách sạn tôi ở, tôi cũng bắt gặp các tốp lính tập luyện thể lực và các bài tập quân sự. Thời tiết ở Trung Quốc lúc tôi đi khá ổn, sáng sớm và tối khoảng mười mấy độ, đến trưa thì trên hai mươi độ, với một người quen với thời tiết Sài Gòn như tôi thì, thời tiết ở Hạ Môn cũng có thể chấp nhận được. Tôi được sắp xếp ở trong một khách sạn dạng chuỗi tên là 7 days, khách sạn nằm gần công ty tôi làm, buổi sáng chúng tôi ăn sáng ở khách sạn với các món quen thuộc (ngày nào cũng vậy :D) như cháo trắng, bánh bao, sữa đậu nành, trứng luộc… rồi đi bộ đến công ty . Ở Trung Quốc có một đặc điểm khá thú vị đó là các xưởng sản xuất không nhất thiết phải vào khu công nghiệp thuê đất xây xưởng như ở Việt Nam, mà họ có thể xây các tòa nhà nhiều tầng rộng rãi, nằm tập trung trong một khu vực nhất định, trông giống như các tòa nhà văn phòng ở Việt Nam, nhưng lại là xưởng sản xuất, họ không bị nhà nước ép buộc phải vào các khu công nghiệp. Công ty tôi làm là công ty áo cưới có tiếng ở Nhật, tuy để đi hết các bộ phận trong công ty phải đi đến hai ba lầu, nhưng tôi khá thích cách sắp xếp của họ, sạch sẽ và quy củ. Khi chúng tôi đến ngày đầu tiên, chúng tôi được mời đến một nhà hàng sang trọng ở Hạ Môn. Đó là tiếng pháo đầu tiên cho việc ăn uống ngập mặt của tôi ở Hạ Môn, những ngày sau đó, chúng tôi được nhiều phòng ban mời đi ăn, rồi chúng tôi lại mời lại họ, nhờ vậy mà sau chỉ 17 ngày ở Hạ Môn, mặt tôi đã mọc thêm cái nọng dưới cằm nhanh còn hơn cả Fast & Furious nữa.

29 30

Chúng tôi được mời ăn tại một nhà hàng sang trọng ở Hạ Môn

Nói về ẩm thực Trung Quốc thì chắc bạn đã nghe qua câu “ở nhà Tây, ăn cơm Tàu, lấy vợ Nhật”, ý là các món ăn ở Trung Quốc rất đa dạng và được đánh giá là tiêu chuẩn của một cuộc sống tận hưởng. Nếu bây giờ tôi mà nói tất tần tật về nó thì quá dài dòng, nên tôi chỉ nói sơ sơ về cảm nhận vị giác của riêng tôi, một người Việt Nam, ăn chay, thích ăn thanh đạm, kiêng dầu mỡ nhưng lại rất hay bị lôi kéo đi ăn những món sơn hào hải vị (cuộc đời thật kỳ lạ!). Các món ăn ở Trung Hoa thường không mặn, không ngọt nhưng rất nhiều dầu mỡ, khá nhiều tinh bột gà (cách gọi khác của bột ngọt), đĩa nào đĩa nấy khổng lồ, ăn trào bản họng cũng chưa hết, lẩu cũng thế, nồi lẩu của họ rất vĩ đại, có nhiều thành phần nguyên liệu thảo mộc nên nước lẩu khá ok, trừ vụ quá nhiều dầu mỡ ra thì rất ngon. Ngoài ra còn có rất nhiều món ăn vặt hấp dẫn khác nếu bạn có thời gian lượn lờ chợ đêm. Chúng tôi dành một ngày chủ nhật để đi đến một địa danh du lịch nổi tiếng ở Hạ Môn để tham quan và mua sắm. Các khu du lịch thì toàn các món ăn độc lạ, vui mắt và đặc biệt là rất ngon.

Các món ăn đường phố giá rẻ chỉ tầm 20k/phần đổ lại

Một món ăn của người Khách Gia – một dân tộc trong rất nhiều dân tộc ở Trung Quốc, đảo Hạ Môn là nơi trú ngụ của rất nhiều người Khách Gia nên ở đây có rất nhiều quán ăn mang hương vị của dân tộc này.

Sau khi kết thúc công việc ở Hạ Môn, tôi không về Việt Nam mà chia tay các đồng sự và tiếp tục cuộc hành trình khám phá Trung Quốc một mình, và hơn cả tôi dự đoán, mà thật ra là tôi không hề có kế hoạch gì cụ thể, tôi đã có một chuyến đi khá thú vị nhưng không ít lần nguy nan. Chiều hôm chia tay đồng nghiệp tôi đã vào booking.com (may mắn là bạn có thể truy cập vào booking.com ở Trung Quốc) đặt một phòng ở một hostel trong thành phố Phúc Kiến. Để đi từ Hạ Môn vào Phúc Kiến phải đi một quãng đường xa nối liền đảo và đất liền trong khi trời đã chiều tối, một đồng nghiệp địa phương đã cho tôi quá giang và chở đến tận nơi, họ thật tốt bụng và đáng mến. Nhưng khi đến địa chỉ hostel, cả tôi và đồng nghiệp đều shock nhiều lần. Con đường vào hostel ban đầu là một con hẻm lớn, rồi đến hẻm nhỏ, càng ngày càng ít nhà cửa, những căn nhà bên đường cho thấy đây là một khu có vẻ đang quy hoạch xây dựng lại, bê tông cốt thép chất đống. Chúng tôi dừng lại lại một căn nhà giữa một bãi đất hoang và không cần tôi lên tiếng, đồng nghiệp tôi liền nói rằng họ sẽ tìm giúp tôi một khách sạn khác trong thành phố. Sau vài giây hoàn hồn, tôi cảm ơn và nhờ họ tìm giúp một nơi để qua đêm, vì sáng hôm sau tôi sẽ bắt xe đi Hàng Châu. Thế nhưng, khi tôi hủy không ở thì người chủ hostel đó gọi điện mắng nhiếc và dọa sẽ tìm ra tôi để bắt tôi đền tiền, hắn liên tục gọi điện nhắn tin chửi rủa tôi qua Wechat (vì trước đó tôi có add wechat hỏi đường cho tiện). Sự thật là hắn đã liên tục nhắn tin và làm phiền tôi cho đến khi tôi về Việt Nam được vài tháng. Tôi cảm thấy mình thật may mắn, nếu tối hôm đó tôi ở lại hostel đó thì sợ rằng giờ tôi đã không còn ngồi đây kể lại câu chuyện này.

Sáng hôm sau vì đã đặt vé tàu điện tốc hành nên tôi khá chủ quan, đó là lần đầu tiên tôi đi tàu điện nên tôi cứ ngỡ nó giống như ở Việt Nam. Tôi đến khi tàu sắp khởi hành và đương nhiên, là tôi bị bỏ lại. Tôi đã không biết rằng Trung Quốc là một nước đông dân, nên để lấy vé bạn có thể mất từ 30 phút đến một tiếng. Ngỡ ngàng và chưa biết phải làm gì tiếp theo, tôi được một người đàn ông hỏi thăm và chỉ cho cách lách để xin đi chuyến tiếp theo, nếu không thì tôi sẽ mất vé tàu đó vì chuyến đó đã chạy rồi (qua mặt nhân viên vì tôi đã đặt vé và trả tiền vé xong xuôi), đương nhiên là tôi phải chi thêm tiền cho ông ấy. Tôi đưa giấy tờ và vé cho ông ta để ông ta giúp tôi, nhưng may thay trong lúc chờ đợi, nghĩ đến tình cảnh chán chường là phải ở lại Phúc Kiến thêm một ngày nữa, không chấp nhận nên tôi lặn vô hỏi chị nhân viên phòng vé rằng còn chuyến nào trong ngày nữa không, nếu có thì tôi chấp nhận mất thêm tiền vé để mua vé mới. Thật may mắn là chị ấy thông báo còn chuyến cuối cùng khởi hành vào lúc 12g và sẽ cập bến Hàng Châu lúc 8g tối, và tin vui là tôi được đổi chuyến từ vé tàu cũ mà không phải mất tiền mua lại. Đến lúc ấy tôi mới nhận ra người đàn ông hiền lành tốt tính muốn giúp tôi cũng không lành lắm, tôi liền xin lại giấy tờ và làm thủ tục đổi vé, lòng thầm cảm ơn trời phật phù hộ giúp tôi không bị mất tiền.

Trải nghiệm lần đầu đi tàu điện hỏa tốc của tôi khá là tốt, người đi tàu điện đa phần là người khá giả nên khoang tàu sạch sẽ, yên tĩnh. Thế nhưng do khoảng cách giữa Phúc Kiến và Hàng Châu rất xa, nên việc ngồi tàu cũng khiến tôi khá mệt, cộng thêm tàu cập bến ga Hàng Châu là 8g nên trời đã tối. Tôi bị sốc nhiệt độ vì thời tiết ở Phúc Kiến chỉ se lạnh còn nhiệt độ ở Hàng Châu lúc tôi đặt chân đến là tầm 10 độ. Khi đó tôi chỉ mang theo đúng một cái áo khoác bình thường vẫn mặc ở Việt Nam, lúc này tôi mới nhận ra là mình đã quá bất cẩn, không dự trù trước được những tình huống này. Trời đã rất tối, tôi bước ra khỏi nhà ga và nhận ra trời bắt đầu đổ mưa, hôm đó lại vô tình rơi trúng vào dịp Tết Thanh Minh– một trong những dịp lễ lớn nhất của Trung Quốc. Cũng như lần trước, tôi đã đặt phòng trước trên booking.com và đón taxi đến khách sạn. Và cũng giống như lần trước, tài xế taxi nói với tôi rằng địa chỉ đó ở một nơi cách xa thành phố, và họ cũng phải tìm đường. Vì không rành đường nên khi book phòng tôi không mường tượng được chỗ ở của mình sẽ như thế nào. Tôi hoang mang nên đành phải hủy kế hoạch đến đó. Trời vừa tối vừa mưa vừa rất lạnh, tôi lại không mang áo mưa hay dù mà kéo vali vừa đi vừa chạy qua những vỉa hè tránh mưa, cảm giác của tôi lúc ấy thật cô độc và hoảng loạn. Tôi gọi mãi mới tìm được một chiếc taxi trống, người tài xế đã già nói với tôi rằng chở tôi xong là bác ấy sẽ về nhà nghỉ ngơi. Nhưng vấn đề của tôi khi ấy là tìm một chỗ nghỉ qua đêm giữa lúc trời mưa lạnh thấu xương như thế này. Tôi nài nỉ bác tài xế chở tôi đi tìm chỗ trọ, may mắn là bác ấy rất tốt bụng, bác ấy chở tôi đến các khách sạn cả lớn cả nhỏ ở Hàng Châu để hỏi thăm. Nhưng tất cả họ đều trả lời với tôi rằng họ hết phòng, và theo quy định họ cũng không cho người nước ngoài được lưu trú tại khách sạn, phòng ốc ở Hàng Châu lúc ấy rất đắt, vì hôm sau là tiết Thanh Minh, cả nước nghỉ làm đi chơi, Hàng Châu lại là thành phố du lịch, phòng đơn ở một khách sạn bình thường có giá đến gần 2 triệu/đêm, có phòng đôi giá 4-5 triệu/đêm.  Lúc ấy đã gần 10g đêm, tôi cứ chạy ra chạy vào các khách sạn giữa trời mưa lạnh lẽo một cách tuyệt vọng. Bác tài cứ chạy hết con đường này đến con đường khác hỏi tôi giờ phải làm sao vì bác phải về cùng gia đình, trong cơn bấn loạn tôi chợt nhớ ra và nhờ bác tìm giúp khách sạn 7 days, khách sạn dạng chuỗi mà tôi đã từng ở tại Hạ Môn, ít ra tôi cảm thấy nó gần gũi với tôi trong lúc này. May mắn là bác tìm được một chi nhánh của 7 days, tôi liền chạy vào gặp tiếp tân hỏi phòng, nhưng họ cũng lắc đầu hết phòng. Tôi không bỏ cuộc, dùng hết tất cả kỹ năng mà tôi có, tôi bắt đầu mếu máo nói rằng tôi là người nước ngoài, không rành đường, tất cả các khách sạn tôi đến đều đã hết phòng, vì mắc mưa nên giờ tôi bắt đầu sốt, nếu giờ họ mà đuổi tôi đi giữa trời mưa giông lạnh giá, nhiệt độ 7 độ C ở ngoài kia thì có lẽ tôi sẽ không qua khỏi mà bỏ xác ở Hàng Châu, nên tôi xin họ cho tôi ngủ lại ở ghế sofa, sáng sớm mai tôi sẽ rời đi ngay. Người tiếp tân là một bạn nữ xinh xắn, thấy tôi rất tội nghiệp nhưng bạn ấy phải từ chối vì chưa có tiền lệ này bao giờ, vả lại bạn ấy cũng không có quyền quyết định. Tôi lại tiếp tục không bỏ cuộc, tôi nói rằng tôi không thể ra ngoài giữa đêm giông lạnh lẽo chết người thế này được, tôi nhờ bạn ấy gọi điện cho quản lý khách sạn và tự tôi sẽ van nài người quản lý cho tôi tá túc qua đêm. Người quản lý ban đầu không đồng ý, nhưng sau khi thấy tôi thân gái một mình giữa lúc đêm xuống mưa sa, nhiệt độ chỉ còn khoảng 70C, lại đang bệnh nữa thì động lòng thương nên đồng ý cho tôi ngủ ở ghế sofa, với điều kiện tôi phải ký vào biên bản rằng họ không chịu trách nhiệm nếu tôi có vấn đề gì. Tôi thở phào nhẹ nhõm, lúc ấy tôi mới thấy rằng mình thật lớn gan và may mắn, trong khi rất nhiều lúc tôi cứ than thân trách phận rằng tôi không may mắn được như “con người ta”…

 Tôi gập đầu gập người cảm ơn rối rít, hớn hở ra trả tiền cho bác taxi rồi vào nhận “phòng”, cái ghế sofa ở đó không quá lớn nhưng đủ cho tôi nằm, lúc đó tôi mới nhớ ra là tôi đã rất mệt và lạnh, áo khoác tôi ướt nước mưa. Tôi lôi khỏi vali một cái ga giường cũ sạch mà tôi đem theo do tôi mắc chứng không yên tâm với vệ sinh ở nơi lạ, thật may là tôi có đem nó theo, vì nếu không có nó, tôi sẽ không chịu nổi cái lạnh thấu xương ở đây. Trời lạnh kinh khủng, càng về đêm càng lạnh thấu xương do tôi bị ướt nước mưa, tôi co ro hết cỡ, lôi các thể loại quần áo ra đắp lên người, rồi lấy ga giường trùm kín đầu, lòng lấy làm ái ngại cho khách sạn vì giữa đêm tôi vẫn nghe tiếng người đi ra đi vào, chắc là họ sẽ thắc mắc vì trông tôi khôi hài, nhưng tôi mặc kệ, lúc ấy tôi chỉ cần sự an toàn thôi.

Gần sáng tôi tỉnh dậy, thắc mắc sao tôi có thể nằm ở tư thế con tôm luộc nghiêng một bên suốt mấy tiếng đồng hồ mà không cảm thấy đau, có lẽ do trời lạnh khiến tôi không còn cảm giác gì nữa. Tôi dậy lấy quần áo thay đồ, đi ngang qua chỗ vệ sinh tôi nghe thấy tiếng người ta đánh mạt chượt ăn tiền thâu đêm trong một căn phòng nhỏ kín đáo. May mắn là tôi không bị sốt, tôi lôi trong vali ra một trái táo để ăn lót dạ. Bạn tiếp tân thay ca cho bạn nữ tối qua thấy tôi liền rót cho tôi một ly nước nóng, tôi cảm kích quá trời nên gợi chuyện hỏi thăm bạn ấy. Biết trước sẽ phải rời đi sớm nên tôi hỏi thăm về tour du lịch 1 ngày ở Hàng Châu, may mắn là bạn ấy rất dễ thương, không những chọn giúp tôi một tour du lịch phù hợp, bạn ấy còn gọi điện đặt tour giúp tôi. Thế là tôi lên đường nhập vào tour du lịch 1 ngày tham quan Hàng Châu, thiên đường du lịch nổi tiếng bậc nhất ở Trung Quốc.

“Trên có thiên đàng, dưới có Tô Hàng” (Tô Châu và Hàng Châu)

Tour du lịch Hàng Châu rất thú vị, qua chuyến đi tôi hiểu rằng tại sao Trung Quốc lại phát triển thần tốc đến thế. Họ không chỉ có một nền văn minh văn hóa sâu rộng nhiều đời, mà họ còn có tinh thần “kính nghiệp”, họ rất nghiêm túc trong công việc. Người hướng dẫn viên đoàn tôi là một phụ nữ xinh đẹp cao ráo, nói năng lưu loát. Tôi ấn tượng với cô ấy vì khả năng nói nhanh, chuẩn, với một lượng kiến thức khổng lồ. Từ lúc tôi bước chân lên xe cho tới khi tôi kết thúc hành trình, tôi thấy cô ấy nói liên tục, không vấp, không ậm ừ suy nghĩ, không bỏ sót bất kỳ một kỳ quan, một ngôi nhà, một cái cây, một biểu tượng nào mà không giải thích cặn kẽ. Để làm được điều ấy, họ phải rất trách nhiệm trong công việc, và họ phải rất khỏe, nói cả ngày như thế chắc chắn không phải ai cũng làm được. Hàng Châu là một nơi cổ kính, xứ sở của tơ lụa, tây hồ, đồi chè Long Tĩnh nổi tiếng, nơi có con sông Tiền Đường nơi nàng Kiều quyên sinh (truyện Kiều của Nguyễn Du phóng tác từ tác phẩm “Đoạn trường tân thanh” của Trung Quốc), ngày nay trụ sở của Aibaba.com cũng được đặt tại đây (tiếc quá không được diện kiến Jack Ma). Nhờ cô hướng dẫn viên nhiệt tình mà tôi được tham quan rất nhiều cảnh đẹp, nghe những câu chuyện cổ xưa thú vị, được thưởng trà, ăn những món ăn đặc sản… đó là một ngày vui vẻ khiến tôi quên đi hết những căng thẳng trước đó.

Chiều tối tôi hỏi thăm cách đi đến Tô Châu cho hành trình tiếp theo, lúc này đã có thêm chút kinh nghiệm nên mặc dù cũng book nhà nghỉ trên booking.com,  nhưng tôi chọn địa điểm ngay trung tâm thành phố, chứ không chủ quan như hai lần trước nữa. Tôi đến Tô Châu cũng vào gần giữa đêm, nơi tôi ở vừa trùng tu sửa chữa nên cũng vắng khách, nhưng ít ra tôi cảm thấy an toàn, thế là hôm sau tôi đổi chỗ ở, dọn qua một nơi ngay sát chợ đêm trung tâm thành phố. Tôi dành ba ngày hai đêm để tham quan Tô Châu, đường xá ở đây rất sạch đẹp, nhiều hoa, nhiều cây cối và cổ kính, thích nhất là tiết mục ăn vặt ở chợ đêm, tôi được thưởng thức các món bánh chay, mặn. Món ưa thích của tôi là bánh nướng lu (vì nó thanh đạm đơn giản hợp khẩu vị của tôi, lại vừa túi tiền). Sau này khi biết món này rồi đến chỗ nào ở Trung Quốc tôi cũng tìm mua ăn qua bữa. Ở Trung Quốc tôi gần như chỉ ăn táo mua từ siêu thị, bánh nướng, đồ ăn vặt và bột ngũ cốc đem từ Việt Nam sang. Bạn tôi bảo đi mà không thưởng thức các món ăn ngon thì phí quá, nhưng tôi thấy may là tôi đem cả gần ký bột ngũ cốc theo, chứ không là về Việt Nam tôi sẽ lăn chứ không đi nữa, phần do tôi ăn chay, phần nữa có lẽ do tôi không hợp lắm khẩu vị đồ ăn bên này. Nói chứ qua Trung Quốc rồi tôi tranh thủ ăn táo Trung Quốc, vì vốn nó rất là ngon giòn ngọt, nhưng ở Việt Nam thì tôi không bao giờ mua, vì thể nào cũng có ngâm tẩm gì đó rồi mới để lâu thế. Ở Tô Châu tôi có quen một bạn nữ ở cùng nhà nghỉ, bạn ấy cũng đi du lịch, nói chuyện hợp thế là hai đứa dắt nhau đi bảo tàng, đi vòng vòng Tô Châu tham quan. Thú vị hơn là tôi nói tiếng Hoa với bạn ấy, còn bạn ấy nói tiếng Anh với tôi, vì bạn ấy làm phiên dịch tiếng Anh ở Trung Quốc, thật thú vị!

Ngày chủ nhật của tôi ở Tô Châu, tôi phải đi nhà thờ, tìm mãi mới thấy một cái nhà thờ ở xa lắc xa lơ, rút kinh nghiệm tôi phải đi từ sáng sớm để không phải lạc đường. Nhà thờ tôi đến nằm ngay trong một khu công nghiệp, nhờ đó mà tôi được tham quan bên ngoài các nhà máy sản xuất ở Tô Châu. Ký ức còn lại trong tôi là, người ta cứ bảo Trung Quốc ô nhiễm khiếp lắm, nhưng qua đây tôi mới thấy bầu trời gì mà xanh ngắt, không khí trong lành, khu công nghiệp đường xá rộng lớn sạch bong, xe bus thì tiện lợi. Thế nên tôi rút ra là tự mình trải nghiệm vẫn hơn là nghe người khác nói.

Rời Tô Châu, tôi mua vé xe lửa đến Thượng Hải. Trước khi qua đây tôi có nhận phiên dịch cho hai bà cụ, hai cụ người Hà Nội được con gái mua vé đến Thượng Hải du lịch. Chị ấy có công việc cần giải quyết ở Thượng Hải những ngày đó, nên mua vé cho mẹ đi chơi, buổi sáng chị ấy làm việc thì phiên dịch sẽ dẫn bà đi tham quan. Vì khớp hành trình thế là tôi nhận job luôn, vừa du lịch vừa kiếm tiền, quá tuyệt.

Tôi đến Thượng Hải trước một ngày nhận job, lang thang thăm thú phố phường. Khách sạn ở Thượng Hải khá đắt đỏ nên tôi chọn một khu xa trung tâm một chút. Lần này do đã rút được kinh nghiệm nên dù chọn nơi ở xa nhưng đường đi vẫn rất tiện lợi và nơi tôi ở là một nơi có nhiều khách nước ngoài ghé thăm. Có một vấn đề cần lưu ý khi đi du lịch Trung Quốc đó là bạn sẽ không có internet để xài trừ khi bạn sử dụng wifi, mà bạn phải có password thì mới vào được. Việc online của tôi vào thời điểm đó rất khó khăn, trong khi tôi liên tục phải tra cứu đường đi và liên hệ với mọi người. Có sim và có mạng rồi thì cuộc sống đơn giản hẳn lên, đi đâu tôi cũng yên tâm hơn, trước đó tôi chỉ có thể vào mạng ở khách sạn hoặc quán café, ra đường cái là cắt hết. Nên bạn nào đi du lịch dài ngày thì nên mua sim có mạng từ đầu nhé. Vì phải làm việc ngày hôm sau nên tôi đành bấm bụng mua 1 sim điện thoại dành cho người nước ngoài khi đến Thượng Hải, giá sim là 720k xài trong một tháng, khá chát đối với tôi thời ấy. Khi đến Thượng Hải tôi còn được đi tàu treo điện từ (duy nhất chỉ có Thượng Hải mới có loại tàu này), một trải nghiệm thú vị.

Chị khách tên Thư hẹn gặp tôi ở một khách sạn sang trọng gần trung tâm Thượng Hải để tối đó tôi sẽ dẫn chị và 2 bác gái đi tham quan. Bạn biết Thượng Hải thì có gì nổi tiếng rồi đấy. Đúng vậy, đó là Bến Thượng Hải, thoạt đầu tôi cũng không hiểu Bến Thượng Hải là một nơi như thế nào, sau đó thì tôi mới hiểu, nó đơn giản là một cái bến tàu cạnh một dòng sông nhỏ chảy ngay qua trung tâm sầm uất bậc nhất Trung Quốc. Thật ra thì tôi thấy nó cũng na ná kiểu bến tàu Sài Gòn quận 1, đối diện là con đường Nguyễn Huệ, nhưng đương nhiên quy mô và độ sầm uất hoa lệ thì lớn hơn rất rất nhiều lần. Lượn một vòng vui chơi, chụp hình và mua sắm, tôi dắt 3 người về nhà bằng tàu MRT. Do chúng tôi chơi khá lâu nên khi về đã khá muộn, tàu chúng tôi lên đã là chuyến cuối duy nhất để về khách sạn. Do chủ quan, hoặc thật ra lúc đó tôi sơ ý không chuẩn bị trước khi gần đến trạm xuống. Khi tàu dừng ở trạm cần xuống, tôi bỗng giật mình la lên xuống thôi và theo quán tính bước xuống tàu, trong khi chị khách và 2 bác gái lớn tuổi không xuống kịp. Tàu đóng cửa và tiếp tục chạy nhanh như một cơn gió. Bụng tôi thắt lại, cả ba người đều không biết nói tiếng Trung và đây là lần đầu tiên họ đến Thượng Hải, nếu họ bị lạc, tôi sẽ trở thành tội đồ mất thôi. Thậm chí tôi còn không biết rõ tên họ vì mới gặp buổi chiều, tôi không chắc là chị khách có đem theo name card của khách sạn. Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy sợ hãi và hoang mang đến thế. Thậm chí đối với tôi nó còn đáng sợ hơn phải ngủ ngoài đường trong một đêm mưa gió rét buốt ở Hàng Châu. Chờ mãi không thấy họ quay lại, tôi lên tàu ở toa tiếp theo biết đâu họ đã xuống toa kế và đang chờ tôi. Nhưng không, họ không có ở toa kế, và toa tiếp theo cũng thế. Tuyệt vọng, tôi chạy đến nhân viên trực trạm để xin giúp đỡ, họ cho tôi số liên hệ của ban quản lý tàu MRT. Tôi gọi điện và trình bày sự việc với họ. Cầu xin họ giúp tôi xem có thấy ai đang đi lạc ở trạm nào không. Họ gọi điện đàm cho các nhân viên ở các trạm dừng nhưng không ai có thông tin gì. Đầu óc tôi quay cuồng, những hình ảnh và kết cục tiêu cực ám ảnh tôi. Khi ấy, trạm MRT đã đóng cửa và tôi phải ra khỏi đó. Tôi hỏi một nhân viên trạm và nhờ họ tra giúp tôi số điện thoại cảnh sát để tìm người đi lạc. Tôi gọi điện cho cảnh sát Thượng Hải, và họ hứa sẽ thông báo cho tôi ngay khi họ nhận được thông tin gì, họ khuyên tôi hãy về lại khách sạn và chờ tin thay vì chạy lung tung khắp nơi tìm kiếm. Tôi thẫn thờ và đau khổ, tôi sẽ hối hận tột cùng nếu có gì xảy ra với họ. Nếu lúc đó là buổi sáng có lẽ sẽ đỡ hơn một chút, nhưng đó lại là buổi đêm và đường bắt đầu vắng. Trạm MRT nơi tôi ra khỏi là một nơi khá xa mà tôi không biết ở đâu. Tôi bắt một chiếc taxi để về khách sạn, tôi cầu nguyện suốt trên đường về khách sạn. Lúc ấy cuộc đời đối với tôi không có gì quan trọng hơn tính mạng của 3 người họ. Về đến khách sạn, tôi hỏi thăm tiếp tân xem họ đã về chưa nhưng câu trả lời là chưa ai về cả. Tôi ngồi trên một bậc thềm trồng hoa trước cửa khách sạn trông ra đường, vẫn chưa hoàn hồn thì thấy một chiếc taxi đến và 3 người họ bước ra khỏi xe. Tôi xúc động chạy liền đến, mừng rỡ không kể siết. Tôi hỏi chị ấy làm cách nào chị có thể về khách sạn được. Chị ấy bảo rằng sau khi tôi xuống tàu, thì 3 người họ xuống ở trạm kế tiếp để chờ tôi, mà đợi mãi không thấy tôi nên họ quay lại trạm cũ, vẫn không thấy tôi ở đó nên chị ấy ra ngoài bắt taxi về vì MRT đã đến giờ đóng cửa. Lúc ấy tôi không biết làm thế nào mà chị ấy biết bắt taxi về khách sạn (do bị bấn loạn chứ bắt taxi đâu có khó) rồi làm sao chị ấy chỉ đường cho taxi về đến khách sạn (chắc chị ấy có địa chỉ khách sạn trong điện thoại). Chị ấy trả lời tôi rất chảnh rằng “thế em nghĩ chị là ai”. Mà tôi chả để ý đến thái độ của chị ấy, tôi chỉ cảm thấy biết ơn vô vàn, biết ơn vì chị ấy thật lanh và tháo vát, biết ơn vì họ bình an quay về khách sạn, biết ơn vì tôi lại được nhìn thấy họ. Đây là một trải nghiệm không vui đối với tôi vì nó liên quan đến sự an toàn của người khác. Tối đó tôi ở lại khách sạn cùng họ để sáng mai tôi sẽ dẫn hai bà cụ đi tham quan. Thật mừng vì đó là thử thách cuối cùng trong chuyến đi dài ngày của tôi ở Trung Quốc.

Những ngày sau đó tôi dẫn hai bác đi tham quan các điểm như Tháp truyền hình Minh Châu Phương Đông, bảo tàng Thượng Hải, Phố Tân Thiên Địa, chợ Đông Đài… thưởng thức các món ăn ngon lạ miệng. Ấn tượng của tôi về Thượng Hải đó là một thành phố đắt đỏ, hiện đại, quá đông đúc và náo nhiệt. Chia tay với 2 bác và chị khách tôi ở Thượng Hải thêm một ngày để nghỉ ngơi rồi đặt vé máy bay đi Quế Lâm. Lần đó tôi đặt được vé giá rẻ của một hãng tư nhân mà tôi nhớ mãi đến giờ, khoảng cách từ Thượng Hải đến Quế Lâm chắc hai lần chiều dài Việt Nam, mà giá vé chỉ tầm 700 ngàn một chiều. Mà lên máy bay còn ngạc nhiên hơn nữa, đến mức tôi hơi shock, máy bay loại nhỏ giống của Vietjet được thiêt kế riêng biệt, các chỗ ngồi cách nhau rất xa, xa cả mét ấy, chỗ để chân thì rộng thênh thang, ghế ngồi chắc ngon và đẹp hơn ghế vip của Vietnam airline, tôi cứ có cảm giác mình là vua hay hoàng hậu gì trên máy bay. Cả chặng bay tôi cứ ngồi nhẩm tính với cách sắp xếp ghế như vậy và giá vé ấy thì hãng bay này lấy gì mà sống. Đó là thật sự là một chuyến bay mà tôi cảm thấy tận hưởng.

Sau khi đến Quế Lâm thì tôi bắt luôn xe đến ga tàu để đi Quảng Châu, tôi không định dừng và du lịch Quế Lâm vì thời gian không cho phép. Tôi có hẹn với bạn tôi ở Quảng Châu và tôi sẽ tá túc ở nhà họ trong 5 ngày cuối cùng. Qua trạm kiểm tra ở Quế Lâm tôi bị bắt lại vì có mang theo một con dao gấp. Tôi tiếc lắm vì con dao rất tiện dụng, tôi đã mang từ Việt Nam sang, nhưng không hiểu vì lý do gì, tất cả các trạm kiểm soát ở Việt Nam và những nơi khác ở Trung Quốc đều không bắt tôi cho đến khi tôi đến Quế Lâm. May mà họ chỉ bắt tôi ký vào bản kiểm điểm hay gì đó rồi lại thả cho tôi đi. Đến Quảng Châu tôi được đón tiếp nồng nhiệt, bạn tôi dẫn tôi đi hết các khu chợ sỉ ở Quảng Châu với ý định hợp tác kinh doanh với tôi sau này. Nhờ đó mà tôi biết kha khá hàng đánh về Việt Nam như thế nào. Đó là những khu chợ thật sầm uất, và lưu lượng giao dịch một ngày của họ khá khủng, tôi cứ thấy người ta đóng gói đẩy hàng đem đi tấp nập. Dòng khách hàng ở đây có đủ các chủng tộc người từ Tây, Nga cho đến Ấn Độ , Đông Nam Á… Cứ thế 5 ngày cuối của tôi trải qua rất êm đềm và vui vẻ cho đến khi về Việt Nam.

Đó là lần đầu tiên tôi sống ở một đất nước khác đến 30 ngày. Khi về đến Việt Nam là một cảm giác tuyệt vời như về với mẹ. Được về lại nhà, ăn những món ăn Việt Nam là một cảm giác hạnh phúc khó tả. Với các bạn nào có ý định trải nghiệm giống tôi, tôi hy vọng những điều tôi kể trên đây giúp các bạn phần nào kinh nghiệm khi du lịch ở Trung Quốc. Hãy cẩn trọng hơn tôi nếu bạn không biết tiếng. Tất cả những chuyến đi và nơi đến của tôi đều không có kế hoạch trước. Tôi đã quá bất cẩn và chủ quan vì ỷ rằng mình biết tiếng. Nhưng dù có biết tiếng, sẽ có rất nhiều vấn đề xảy ra ở một nơi hoàn toàn xa lạ mà bạn chưa đến đó bao giờ, bao gồm cả giờ giấc làm việc, giao thông, đường xá… may mắn là tôi không bị vấn đề gì về sức khỏe ở Trung Quốc. Còn bạn, nếu đi du lịch bụi không theo tour giống tôi thì trước khi đi bạn nhớ lên kế hoạch sẵn và kỹ càng về nơi bạn sẽ đến và trú ngụ nhé.

Chúc bạn may mắn và có những trải nghiệm tuyệt vời.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *