2014, thời điểm ấy tôi (26 tuổi) được một khách hàng cũ thuê xưởng tại KCN Long Hậu (trước đó vài năm tôi làm sale cho KCN Long Hậu) giới thiệu về làm cho một công ty Đài Loan muốn đầu tư mở xưởng may áo đầm dạ hội tại KCN Long Hậu. Khi nhận job, tôi là thành viên đầu tiên của công ty, là người xây từng nền móng đầu tiên cho công ty . Vị trí của tôi trong công ty lúc đó là trợ lý tổng giám đốc, kiêm giám đốc hành chính. Khi đó tôi được giao quản lý các bộ phận kế toán, nhân sự, xuất nhập khẩu, IT, thu mua, quản lý đơn hàng, tổng vụ… trong tình trạng kiến thức và kinh nghiệm là con số 0 tròn trĩnh. Vì lần đầu được làm sếp (sếp Tổng người Đài Loan lúc đó chưa nhận việc vì còn đang làm ở công ty khác, trong 6 tháng đầu tiên, mọi việc vừa và nhỏ ở công ty đều do tôi quyết định) nên tôi rất yêu công việc. Thời gian mới thành lập công ty, ngày nào tôi cũng có mặt lúc 7h30 sáng và ra về lúc 21-22h tối, tôi thường xuyên ăn tối lúc 22h30, ngày nào cũng vậy kể cả ngày chủ nhật trong suốt hai năm liền. Và phần vì thấy tôi yêu công việc, phần vì khi ấy tôi không biết từ chối cho dù đã quá sức, công ty giao thêm cho tôi một phần việc quản lý một xưởng may khác ở quận 9. Do đặc thù ngành may mặc là ngành nhiều công nhân nữ, lại làm sản phẩm cao cấp nên vấn đề con người, vấn đề nguyên phụ liệu khó tìm ở Việt Nam vấn đề sản xuất, tuyển dụng, hệ thống, quản lý…là những vấn đề vô cùng nhức đầu, chưa kể chuyên gia Trung Quốc qua Việt Nam tính khí kiêu ngạo và bất đồng văn hóa người Việt. Tất cả những vấn đề này đều thông qua tôi mới được giao đi thực thi, vì để tiết kiệm công ty tuyển toàn nhân sự là sinh viên mới ra trường không biết tiếng hoa, tôi giống như một nút thắt cổ chai vậy, trong điều kiện thiếu kiến thức và kinh nghiệm trầm trọng, tôi suốt ngày bị ở trên chửi xuống ở dưới chửi lên, ai có việc gì cũng hỏi tôi, đó là lý do vì sao tôi phải làm việc buổi tối, vì buổi tối là lúc mọi người đã về và không còn ai làm phiền tôi nữa. Làm được 3 tháng thì tôi bị té xe, phải tiểu phẫu đầu gối, bác sĩ bảo tôi phải nghỉ ở nhà ít nhất một tháng, nhưng vì sợ công ty không có tôi không được, tôi đi làm sau đó 1 tuần. Tôi mang nẹp chân chống nạng đi trong công ty mất 2 tháng, khi tôi bỏ đi nạng được 1 ngày thì công nhân đình công lần đầu tiên vì vụ Trường Sa, Hoàng Sa. Ngày 13.5 đó là một ngày nhiều người không bao giờ quên, hàng loạt nhà xưởng bị đốt phá ở Bình Dương, Đồng Nai… Khi đó, tôi lo sắp xếp đưa hết chuyên gia đi lánh nạn ở quận 7, các bạn văn phòng thì sợ quá lánh đi hết, một mình tôi (lúc đó tôi còn trẻ nên liều) ra cãi nhau tay đôi với công nhân. Đợt đó các anh chị đồng nghiệp cũ ở Long Hậu thương tôi nên cũng qua giúp nói phụ với công nhân một tiếng. May mắn là công nhân Cần Giuộc người miền nam khá hiền lành nên chỉ một lúc là họ chịu đi về không đập phá gì, một nhóm cầm đầu thì dọa sẽ chặn đường đánh tôi nhưng tôi cố tình tăng ca đến 23h đêm nên họ chờ không nổi, đói bụng về đi nhậu. Nói về thời gian tôi làm ở đây thì gần như mỗi ngày là mỗi cuộc đánh trận, từ việc sản xuất không kịp trễ hàng, có lần xe UPS chờ không nổi bỏ về, tôi phải leo liền lên xe honda đuổi theo chặn đầu xe (^^!), chuyện gọi taxi chở hàng đuổi theo thì như cơm bữa, chứ không sẽ bị phạt hợp đồng, đến những tình huống mà tưởng chỉ có ở trên báo như cháy nổ lò hơi (may mắn không thiệt hại nhân mạng), bị nhân viên văn phòng ăn cắp tiền (trong đó có tiền của tôi), nhập khẩu hàng cấm (máy may bàn ghế cũ của công ty mẹ) bị nhân viên tố cáo phạt cả 100 triệu, thường xuyên phải tiếp và giải trình với nhân viên hải quan, công an, sở lao động, thuế vụ, bị nhân viên lừa tiền bỏ trốn, bị chặn đường đánh… dù mang danh quản lý chứ bản thân tôi đã từng làm hầu hết các vị trí trong xưởng, từ khuôn vác, cắt chỉ, thủ công, thêu, hối hàng, đóng gói, kiểm kho, thu mua, xuất nhập khẩu, tổng vụ, nhân sự…có khi 22h đêm sếp tôi còn gọi điện bảo tôi phải tuyển người phụ làm hàng ngay tối đó ở quận 9, trong khi tôi ở Long An, mà tôi thời còn non trẻ, tôi không biết từ chối ai bao giờ.

Hình ảnh xưởng may ở Sóc Trăng

2016, khi công ty vừa ổn định một chút thì lại có kế hoạch mở rộng xuống Sóc Trăng, công ty để tôi làm người đại diện pháp luật cho công ty mới. Tôi trở thành giám đốc điều hành của xưởng may dưới sóc trăng. Tôi định cư ở Sóc Trăng hơn 1 năm để xưởng đi vào hoạt động ổn định, sắp xếp, bàn giao đào tạo lớp nhân viên kế thừa của hai công ty ổn thỏa, giải thể xưởng may ở quận 9 xong xuôi rồi sau đó tôi xin nghỉ công ty vào cuối năm 2017 để ra khởi nghiệp theo phong trào khởi nghiệp thời đó của page Tony Buổi Sáng. Hình ảnh xưởng may ở Sóc Trăng.

Thật sự là tôi rất biết ơn giai đoạn thử thách tại đây, nhờ đó mà tôi học được rằng khả năng của con người là vô hạn, có rất rất nhiều trường hợp tôi nghĩ rằng không thể nào giải quyết được, nhưng chỉ cần không từ bỏ, thì tự nhiên sẽ có một cánh cửa nào đó mở ra để ta đi, có thể nó không hoàn hảo, nhưng cuộc sống vốn là thế chẳng có gì hoàn hảo y chang như ý mình mong muốn. Hơn thế nữa, tôi có một đội ngũ các bạn nhân viên dễ thương và nhiệt tình nhất quả đất, thật sự là tôi nghĩ khó có ai may mắn như tôi, vì các bạn rất thật thà và cống hiến y như tôi vậy. Thấy tôi cực khổ, các bạn cũng tự nguyện tăng ca chung với tôi, có khi đến 10h đêm (cả tôi và các bạn nhân viên tăng ca đều không có lương tăng ca). Đó là lý do tôi làm việc không biết chán, vì chán thì tôi đã bỏ việc rồi, mà vì tôi có đồng đội tuyệt vời, những mối nhân duyên mà tôi không bao giờ quên trong đời. Bạn nào cũng hiền lành, chân chất, đáng yêu. Quãng thời gian đó giúp tôi rắn rỏi hơn bao giờ hết, nhờ vậy khi ấy tôi tự tin bước ra ngoài sẽ không có gì đánh gục được tôi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *