DỰ ÁN PHIÊN DỊCH ANH TRUNG NÚI PHÁO

Thời mới ra trường 1 năm, mặc dù đã làm cho một công ty liên doanh cổ phần giữa nhà nước và nước ngoài khá có tiếng trên thị trường, trong một phòng ban được ưu ái nhất công ty, đó là phòng kinh doanh, mảng kinh doanh quốc tế, tôi vẫn đánh giá bản thân mình là một thể loại gì đó ở giữa ngáo ngơ và hiểu chuyện. Ngáo ngơ là vì tôi vẫn tự ti vì cái xuất thân khá là thấp của bản thân, tôi giống như người nhà quê lên thành phố, thứ gì đối với tôi cũng đều mới lạ và nguy hiểm :D. Thế nên quãng thời gian làm sale bất động sản công nghiệp đối với tôi cứ như đánh vật, tôi tiếp xúc với toàn các CEO và chủ tịch tập đoàn, công việc này thật sự không phù hợp với một người còn non nớt mới ra trường như tôi, nhất là tôi lại hơi thật thà thái quá không cần thiết. Cộng với sản phẩm mà tôi bán giá quá cao so với tệp khách hàng tiếng Hoa. Thế là tôi xin nghỉ việc sau một năm đã nỗ lực hết mức. Bất ngờ sau đó tôi tìm được một job phiên dịch mùa vụ 6 tháng cho một dự án khai khoáng ở huyện Núi Pháo tỉnh Thái Nguyên với mức lương gấp đôi mức lương tôi nhận được ở công ty cũ. Đãi ngộ thì ôi thôi rồi, đời tôi chưa bao giờ thấy nơi nào có đãi ngộ tốt đến thế, tôi được đài thọ toàn bộ vé máy bay từ nam ra bắc, chỗ ở, đi lại, ăn uống trong suốt thời gian làm việc. Đặc biệt hơn, tôi cứ làm việc 2 tuần (thời đó tôi làm 12 tiếng/ngày) thì được về lại miền nam nghỉ ngơi 1 tuần, đi bằng máy bay. Mới đầu tôi còn sợ bị lừa, vì lương và chế độ như một giấc mơ, tôi sợ bị lừa bán qua Trung Quốc, haha, hồi đó cũng chưa đi đâu xa nên sợ. Nhưng rồi tôi nghĩ ai rảnh lừa mình mà cho đi máy bay này nọ, lừa vậy tiền đâu cho xuể, thế là tôi chuẩn bị vác balo lên đi. Đó là lần đầu tiên tôi được đi máy bay, cũng là lần đầu tiên tôi được biết miền bắc là như thế nào. Khi về đến nhà nghỉ cho công nhân viên là khi đã chiều tối, tôi còn hơi lạ lẫm nhưng chỗ nghỉ của tôi khá ổn và nhất là tôi được chuẩn bị bữa chiều khá ngon miệng nên tôi cảm thấy ổn. Ở nhà nghỉ chúng tôi bố trí đầu bếp và người giặt giũ dọn phòng mỗi ngày. Tôi chỉ việc đi làm và về nghỉ ngơi thôi.


Đây là tôi lúc 6g sáng buổi làm việc đầu tiên ở Núi Pháo
Công việc ở nhà máy khai khoáng vốn không hề là một công việc nhàn hạ, nhất là chúng tôi lại nhận nhiệm vụ phiên dịch cho chuyên gia người Úc và người Trung Quốc. Bạn biết đấy, người Úc nói tiếng Anh không giống người Mỹ hay người Anh, họ còn dùng khá nhiều từ lóng, còn chuyên gia người Trung Quốc thì họ cũng phát âm theo cái giọng của quê họ. Mà cái thử thách nhất, đó là nội dung họ nói là về các loại máy móc, các loại hóa chất, xử lý máy móc hư và lắp đặt… Thành thật mà nói với bạn, ban đầu thật sự là chúng tôi không hiểu và cũng không dịch nổi, sau đó một chuyên gia người Úc đã phải nhờ một anh quản lý người Việt dẫn tôi đi khắp nhà máy, giải giảng cho tôi quy trình, kết cấu, cách thức nhà máy vận hành, các loại máy móc thiết bị đồng thời một số thuật ngữ trong ngành khai khoáng. Sau đó tôi đã dành một vài ngày tự mình đi xung quanh nhà máy để học, tra từ chuyên ngành dùng cho các loại máy móc đó, mất một hai tuần đầu tôi mới bắt đầu quen công việc, bắt đầu có thể dịch những vấn đề cơ bản. Những ngày sau đó cũng khá căng thẳng nhưng vui hơn vì tôi bắt đầu làm quen và nói chuyện với mọi người. Một vấn đề khi làm ở nhà máy khai khoáng đó là phải tiếp xúc với hóa chất (không khí) và tiếp xúc với khá nhiều loại máy móc nguy hiểm, độ an toàn không cao, nhất là dàn máy móc được mua cũ lại của Trung Quốc. Nhưng chuyện đó cũng không phải gì ghê gớm lắm vì tôi có những niềm vui khác trong công việc, ví dụ như được làm việc với các anh chuyên gia người Úc trẻ, đẹp trai. Thú thật là tôi có thích một anh kỹ sư người Úc mà tôi cho rằng đẹp trai nhất khu đó. Đương nhiên là anh ấy có cảm xúc với tôi trước, nhưng chúng tôi chỉ là động lực giúp cho công việc nhàm chán hứng thú hơn một chút thôi, chứ không có kết quả gì, vì tôi và anh ấy chỉ ký hợp đồng làm việc trong 6 tháng, sau đó thì ai về nhà nấy.
Thời gian làm việc ở đây, tôi còn có một sức khỏe cực tốt nhờ vận động hết cỡ. Mỗi ngày chúng tôi chạy lên chạy xuống 6 tầng cầu thang hơn chục lần, các chuyên gia người Úc họ rất khỏe và đi lại vô cùng nhanh, tôi phải ví von họ lên xuống cầu thang như ngựa vậy, không biết mệt là gì, mà nếu bạn quá chậm chạp so với họ, thì hẳn là bạn sẽ tự cảm thấy ngại. Rồi có lúc để luyện thêm thể lực, tôi còn tự nguyện đi bộ về nhà nghỉ cách nhà máy 2km chứ không ngồi xe. Thời đó, tôi đều ăn ngủ rất ngon.


Gần kết thúc thời gian 6 tháng làm việc, thời gian được về miền nam nghỉ ngơi, tôi không về mà ở lại để tham quan Thái Nguyên, tôi ghé đồi trà ở nhà của đồng nghiệp chơi.



Đây là gia đình của một chuyên gia người Phillipines, vợ và hai con qua thăm chồng ở Việt Nam

Sau đó tôi tiếp tục đặt xe đi Sapa, đó là lần đầu tôi đi Sapa. Sapa khi ấy còn hoang sơ và đẹp lắm, không thương mại hóa như bây giờ. Bây giờ Sapa gần như đã bê tông hóa gần hết.


Ruộng bậc thang ở Sapa

Sapa thời vẫn chưa bê tông hóa


Một em bé người dân tộc xinh xắn đang ăn mà tôi chộp được

Kết thúc công việc ở đây, tôi trở về miền Nam trong sự tiếc nuối. Thật sự là tôi rất quý con người nơi đây, tôi cũng hay nghe người ta nói người miền bắc thế này thế nọ. Nhưng ở đây tôi không thấy thế, tôi thấy mọi người cũng đều thật thà dễ thương. Ai cũng quý mến tôi, đặc biệt là cô giúp việc nhà nghỉ của tôi, cô bảo xem tôi như con gái, vì thấy tôi bệnh nên thương, cô rủ tôi về nhà cô chơi xem cô chuẩn bị tết, đồ đạc quần áo tôi luôn được cô ưu tiên hơn, sau này khi tôi về miền nam rồi, vài năm sau đó cô vẫn chủ động gọi điện hỏi thăm tôi, cô ấy rất tình cảm. Ngay cả chị chủ nhà nghỉ của tôi cũng thế, mời tôi về nhà chơi ăn cơm rồi còn dẫn tôi qua chỗ thầy thuốc để chữa bệnh, mặc dù với người khác chị ấy cũng không hiền lắm. Tôi luôn nghĩ rằng tôi thật may mắn vì được đến đây làm việc, những trải nghiệm công việc và con người ở đây tôi sẽ chẳng bao giờ quên. Tôi luôn mong muốn một ngày nào đó, trong tương lai gần, tôi có thể đến đó một lần nữa để thăm họ, những con người đáng mến.

Phiên dịch Anh - Trung dự án Núi Pháo Thái Nguyên

Dự án Núi Pháo
2021
View Website
Select Language